"Bước chân của Huyền khởi đầu cho trào lưu mới trong giới trẻ Việt: Khát khao vươn ra thế giới, đi và trải nghiệm" - Tiền Phong
"“Ta ba lô” không chỉ để thỏa mãn khát khao khám phá, trưởng thành mà còn đem hình ảnh, văn hóa Việt Nam đến với bạn bè năm châu. Nhưng không phải ai cũng có bản lĩnh để đi như Huyền" - CAND
"Điều thú vị toát ra từ con người Huyền nằm trong sự khác biệt và dám khác biệt." - Yahoo! News
"Bạn ấy dường như đứng ngoài khuôn mẫu thông thường của một nhân vật quan trọng." - Thanh Niên
"Đã có rất nhiều nhưng cũng sẵn sàng nghĩ rằng mình chưa có gì. Đó dường như là điều đặc biệt nhất ở cô bạn 9x Huyền Chip." - Radio Australia
Update: My debut novel, Entanglements That Never End, is scheduled for release later in 2025, with an early edition currently available on Kindle. I had a lot of fun writing this story, and I hope you’ll have fun reading it too! ***
I’m Chip Huyen, a writer and computer scientist. I grew up chasing grasshoppers in a small rice-farming village in Vietnam.
I'm interested in AI for storytelling and roleplaying. Previously, I built machine learning tools at NVIDIA and Netflix. I've also founded and sold a company.
I graduated from Stanford, where I taught ML Systems. The lectures became the foundation for the book Designing Machine Learning Systems, which is an Amazon #1 bestseller in AI and has been translated into 10+ languages (very proud)!
My new book AI Engineering (2025) is currently the most read book on the O’Reilly platform. It’s also available on Amazon and Kindle.
In my free time, I travel and write. After high school, I went to Brunei for a 3-day vacation which turned into a 3-year trip through Asia, Africa, and South America. During my trip, I worked as a Bollywood extra, a casino hostess, and a street performer.
Gạt bỏ hết các yếu tố bên lề, chỉ xét đến bản thân cuốn sách, thì thực sự nội dung của nó hầu như không đọng lại được gì đối với mình. Phần nào giống như một bạn đã viết review: "Mọi thứ chỉ đi trên bề mặt. Có một vài thông tin thú vị nhưng chỉ lướt trôi qua. Ngồi vỉa hè Hà Nội đôi khi còn được nghe những chuyện thú vị hơn." Đặc biệt thất vọng ở phần đầu cuốn sách, viết về các nước trong khu vực Đông Nam Á. Nửa sau về Ấn Độ, Nepal và các nước trong khu vực Trung Đông có khá hơn. Một điều nữa mình không thích ở cuốn sách này là phần nói về một "sư phụ đi du lịch bụi", "sư phụ trốn vé" mà tác giả gặp ở Mandalay, Myanmar. Đại loại là một anh chàng bậc thầy về đi du lịch giá rẻ, bậc thầy về đóng giả người bản xứ, vượt biên trái phép và trốn vé. Tác giả nói về anh chàng này với giọng điệu rất khâm phục. Bản thân mình thì cũng chẳng quá phản đối gì chuyện đó. Nhưng điều mình thấy buồn cười là ở chỗ, bạn đi du lịch đến một đất nước nào đó, bạn thấy cảnh ở đó sao mà tuyệt đẹp, con người sao mà hiếu khách và dễ mến, văn hóa phong tục sao mà hay ho. Bạn muốn nói rằng sao mà bạn yêu vô cùng vùng đất đó. Và bạn làm gì để thể hiện tình yêu vô bờ bến này? Bạn trốn vé và vi phạm pháp luật. Cứ nói yêu suông là dễ nhất, có hại gì đâu, nhỉ? Tớ yêu thật lòng tất cả các bạn trên goodreads. Một số nước như Bhutan không xuất visa cho khách du lịch bụi, hoặc thậm chí Ả Rập Saudi cấm hoàn toàn khách du lịch nước ngoài, tuy là cực đoan nhưng không phải không có lý do của nó.
i dont care about what others say about you and your trips, huyen chip. i just care about the spirit you have given to me and to many other young souls that have got lost in this world. find our own path for living and feeling life.
Nếu bạn tìm kiếm một cuốn sách với những mẹo vặt bổ ích dành cho dân "phượt" hay những bài viết hướng dẫn những kỹ năng để "sống sót" qua những chuyến du lịch bụi thì tốt nhất đừng mua cuốn sách này.
Nếu bạn tìm kiếm một "cuộc hành trình", một nguồn cảm hứng hay tìm kiếm vẻ đẹp của những chuyến đi để được thỏa sức tưởng tượng, thỏa sức chìm đắm trong những ước vọng được khám phá và để được sống trong cái không khí gấp gáp, liều lĩnh của những con người trẻ tuổi. Đây chính là "món quà" mà bạn xứng đáng được nhận.
Tôi gọi cuốn sách Xách ba lô lên và đi của cô bé trong độ tuổi xuân xanh Huyền Chíp là một "món quà" bởi qua từng trang sách, tôi đã tìm lại được sự diệu kỳ của tuổi trẻ. Tôi tìm thấy được khát khao được đi, được trải nghiệm và cả những nỗi niềm khi đứng trước những thay đổi của con người, cảnh vật và cả tư tưởng của chính mình. Tôi tìm được trong "món quà" của tôi là sự háo hức trước những vẻ đẹp đang ngày ngày hiện diện trên thế giới này nhưng chưa một lần nào tôi chú tâm và dồn hết tâm huyết để một lần được khám phá. Tôi tìm thấy trong "món quà" của mình những trăn trở trước sự chia cách của sắc tộc, tôn giáo và nỗi buồn đằng sau những sự khác biệt mà vô tình con người đã tạo ra; dù chỉ nhẹ nhàng và thi thoảng mới xuất hiện trong sách nhưng thật sự rất thấm thía. Tôi cũng tìm được sự dũng cảm và không quản ngại gian khổ để được làm những điều mình thích, điều mà bất kỳ người trẻ nào cũng phải cần để tìm ra được lẽ sống của đời mình, điều mà hầu như bất kỳ người trưởng thành nào cũng vô tình quên mất. Và trên hết cả, tôi tìm được cho mình nguồn cảm hứng từ những con người tuyệt vời cho dù chưa một lần tôi gặp mặt, tôi cảm thấy được sự gần gủi và thu hút bởi những việc Huyền Chip và bạn bè cô đã làm được và điều đó làm tôi cảm thấy mình vẫn còn đủ khả năng để "thở" và để "sống".
Là tập đầu tiên trong bộ sách về chuyến hành trình của mình, tất nhiên không thiếu những sai sót về mặt văn chương và cách bố cục trong quyển sách; nhưng đó là điều không quan trọng lắm bởi xuất bản được một cuốn sách thế này dù là dân "tin học" thì cũng quá là đáng nể rồi. Tập trung vào những trải nghiệm của Huyền Chíp trên con đường du lịch qua những quốc gia khác nhau tại Châu Á, sách được chia làm ba phần để nói về các quốc gia ở Đông Nam Á, Ấn Độ - Nepal và Trung Đông. Trong đó, phần tôi yêu thích nhất có lẽ là phần viết về Nepal và Trung Đông. Theo ý kiến riêng của mình, nếu được biên tập chắc tay thêm một chút, phần đầu viết về Đông Nam Á sẽ hấp dẫn tôi hơn chút. Tuy nhiên, một lần nữa, đây không phải là cái gì đó quá quan trọng.
Điều làm tôi xúc động và yêu thích nhất ở quyển sách này là nó không cố gắng nhồi nhét những kỹ năng hay mẹo vặt cho dân du lịch. Điều tuyệt vời nhất mà cuốn sách này làm được là nó đã kể những câu chuyện và lồng ghép khéo léo suy nghĩ của Huyền Chíp vào để từ đó chúng ta sẽ thấy được hỉnh ảnh của Huyền được khắc họa một cách rõ nét với những tích cách đặc trưng của một cô gái trong độ tuổi xuân thì, đầy hoài bão và tham vọng; đầy đặc trưng của tuổi trẻ nhưng không hề lẫn đi đâu được; là một cô gái thật sự dũng cảm và phi thường.
Tim tôi đập rộn ràng khi đọc lời đề tặng của Veera dành cho Chip về những chuyến đi và hành trình của cô. Tôi đã thật sự ngậm ngùi khi đọc đến chương mà Huyền Chip viết cho Yarfel, một cậu bé trầm lắng với ước mơ được đi du lịch cháy bỏng và khao khát đến những chân trời mới chẳng khác gì cô; nhưng hiện thực phũ phàng không phải lúc nào cũng như chúng ta mong đợi. Có những lúc, cuộc sống chẳng bao giờ cho ta cơ hội để làm điều mà chúng ta mong muốn; vì vậy; nếu được hãy làm những gì chúng ta muốn ngay lúc chúng ta còn có thể. Tôi đã cực kỳ ấn tượng trước những suy nghĩ của Huyền về sự xung đột giữa Isarel và Paslestine. Chẳng ai có lỗi trong một cuộc chiến như thế, tất cả đều cố gắng hoàn thành tốt công việc và niềm tin của họ đối với chính quê hương và tổ quốc của mình. Sự khác biệt tại sao muốn tồn tại lại khó khăn đến như vậy? Có quá nhiều máu và nước mắt đã đổ xuống, và điều chúng ta có thể làm là cầu nguyện và tin tưởng vào một thế hệ mới và một tương lai mới tốt đẹp hơn (hy vọng là vậy) mà thôi.
Nói đến vậy cũng đủ, sự yêu thích và lòng khâm phục của tôi dành cho Huyền Chip và "món quà" này của tôi có thể gói gọn trong hai từ "cảm ơn". Cảm ơn vì Huyền đã khuấy động lòng đam mê vốn đang tĩnh lặng và làm bùng lên sự khao khát khám phá của ngọn lửa tâm hồn tuổi trẻ đang có xu hướng giảm nhiệt độ của tôi. Cảm ơn vì "món quà" mà cô đã mang đến cho những bạn trẻ ngoài kia, để họ có thể hiểu rằng, cuộc sống của họ vẫn còn đang sung sướng lắm so với nhiều người. Và cũng cảm ơn vì những chuyến hành trình của cô và những con người cô đã gặp đã đem đến những suy nghĩ mới mẻ và đầy chất trẻ cho tôi; đúng như những gì Veera đã viết:
"...hành trình thực sự không phải là về những nơi em đến, mà là về những người em gặp."
thực sự thì chỉ nể vì chị con gái mà quá liều. còn lại thì nó giống kiểu thấy gì thì ghi nấy. không thực sự đọng lại trong mình quá nhiều điều.
đọc lại thì k thấy có quá nhiều khác biệt. câu chuyện bình thường, bình dị, k truyển cảm hứng lắm ở thập niên này, nhưng vào thời điểm nó ra mắt 10 năm trước thì gây tiếng vang cũng dễ hiểu. với lại, có lẽ vì bây giờ chuyện đi du lịch khám phá đã phổ biến hơn, và credit cho chị như một người tiên phong mở đường. mình hơi biased xíu vì mình hong quá ham dịch chuyển, càng k thích kiểu cuồng chân đi đi đi và trông chờ người tốt vận may xếp hàng lại giúp mình, nếu có chuyện gì thì là mình ngỏm một cách vô ích vô dụng. mình có lẽ sẽ là style đi nghỉ dưỡng, đi khi có điều kiện và thoải mái, thay vì đi như điên để chứng tỏ năng lượng tuổi trẻ, rồi phải vạ vật lung tung, chịu đựng những rủi ro hiểm nguy như vậy. và mình nghĩ là giờ chị cũng sẽ nghĩ như vậy. qua thời tuổi trẻ rồi, ta sẽ k thể hiện bản thân bằng những kiểu như thế này haha.
Đọc sách này xong thấy rất yêu quý bạn trẻ Huyền chip. Sự may mắn của H khi được gặp toàn quý nhân khiến người ta lúc đầu hơi ngạc nhiên. Nhưng rồi nghĩ lại thấy răng, nếu 1 bạn gái thông minh dễ thương và quan trọng nhất đem lại cảm giác tin tưởng cho người đối diện như H cần sự giúp đỡ thì ta sẽ không do dự làm những việc có thể cho cô ấy. Sự thông minh, ham học hỏi của H bộc lộ rõ qua từng trang sách. Tuy nhiên tôi, và tôi nghĩ là không ít người khác đọc Huyền bởi trước tiên đây là hồi ký của một người nổi tiếng. H cũng là người biết làm PR rất giỏi đấy chứ. Chắc chắn có hơn 1 người đã đi như H nhưng không phải ai cũng làm dư luận chú ý, dõi theo từng chuyến đi của cô ấy/ anh ấy như H. Còn nội dung của quyển hồi ký này không có gì xuất sắc. Mọi thứ chỉ như là đi trên bề mặt. Cũng có vài thứ linh tinh thú vị nhưng cứ trôi lướt qua. Ngồi vỉa hè Hà Nôi đôi khi còn nghe đươc những chuyện tươi rói hơn. Giọng văn hơi có chút kiêu ngạo nhưng tôi không ghét điểm này, H quả thật có thể tự hào vì những gì cô ấy đã làm được. 5 sao cho tinh thần của tác giả nhưng 3 sao cho nội dung sách.
Một cuốn sách rất chân thực và giàu sức truyền cảm hứng. Đọc mới hiểu, tin và khâm phục những điều phi thường bạn ấy đã làm được. Sức mạnh về thể chất và tinh thần, sự tò mò ham học hỏi cùng một sự liều lĩnh cần thiết đã giúp bạn đến được những trải nghiệm mà có lẽ được gọi "sống" một cách đích thực. Đọc mà long cứ bồi hồi khát khao cuộc đời mình sẽ một lần được sống như thế..
Như Chip đã nói ngay từ đầu, cuốn sách này như là câu chuyện Chip kể cho bạn nghe, nên rất dễ lật qua từng trang từng trang. Giống như rất nhiều người đọc sách Chip, biết đến Chip, mình vô cùng khâm phục cô gái nhỏ này (thật ra thì Chip lớn hơn mình :v , nhưng ý mình nói là ngày ấy Chip còn nhỏ tuổi hơn mình bây giờ) và rất muốn có một chuyến đi khắp năm châu bốn bể như cô. Đúng thật là Chip rất may mắn, nhưng mình nghĩ cũng là vì Chip là một cô gái tốt và nhân hậu (hơi điên loạn nữa). Mình đọc �� lời cảm ơn ở cuối sách thì Chip có nói tập 2 là sẽ về Châu Phi và tập 3 là về Nam Mỹ, ấy thế mà chắc do hồi xưa scandal quá rồi chắc là Chip không ra tập 3 nữa hay sao mà lâu lắm rồi không thấy gì nữa :( Buồn ghê, mình rất thích chuyến đi của Chip và rất thích được đi, dẫu là qua lời kể của người đã từng đi cũng quý rồi. À quên, sẽ đọc tiếp tập 2 về Châu Phi, hihi :3
P/s: mình có xem qua ebook, ôi bạn nào làm ebook siêu có tâm luôn lại còn đi tìm tòi hình ở đâu ghép vào nữa chứ. Mà mấy hình đó trong sách không có lun í ~~
Đừng hiểu nhầm, dù đánh giá 1 sao thì mình vẫn khâm phục và dành lòng tôn trọng cho chị Huyền Chip. "Xách ba lô lên và đi" vẫn là phương châm sống của mình, với mình, chẳng cái tựa nào có sức truyền cảm hứng hơn của tác phẩm này. Tuy nhiên, mục tiêu của mình không phải đi nhiều biết nhiều, mình chỉ đơn giản thích đi đến những nơi mình thích. Hơn nữa, phong cách độc hành của mình cũng hoàn toàn khác với chị ấy. Khi yếu tố tiểu thuyết bắt đầu xuất hiện, trong khi mình chờ đợi điều gì đó khác ở một cuốn du ký, kết luận không hợp thì nên dừng lại thôi. (Tự dưng lục lại quyển này, ngẫm thấy cần viết gì đó để bào chữa cho lựa chọn 1 sao của mình.)
Thôi, xin kiếu, văn chương nhạt như nước ốc, bỏ được vài hạt trân châu nhai cũng có chút vui miệng. Nội dung thì cũng bình thường, coi như là kể chuyện qua bàn nước, nghe cũng được. Nếu mình biết đọc nhanh hơn thì có lẽ cũng sẽ đọc cho hết, nhưng mình đọc kém và giờ thì hết hứng rồi. Chắc cũng tại vì trước khi đọc nghe nhiều ý kiến chê bai quá nên đọc cũng hơi khiên cưỡng. Thôi thì không hợp, bạn nào đọc rồi thấy hay thì cảm phiền cho mình biết những chỗ nào là hay nhé?
Có những quyển sách, không đao to búa lớn, không nặng nề áp đặt, nhưng vẫn đủ sức lôi cuốn đế chúng ta suy nghĩ về cuộc đời và những điều mình mong muốn.
My life hasn't been fortunate to meet people who love me. But I tell myself if there is someone who can make me fall in love. I will love them so much, wholeheartedly, unconditionally. Love and gratitude are two completely different things. It hurts when people tend to mistake between the two. And I thought my whole life, I will never be able to get out of that darkness. Until you came, you've brought warm sunlight into my life. I thank you for smiles, for bringing me the sunlight of life to show me what it means to love and live for someone. Many thanks, Huyen Chip. Thanks this book . Yeah! My love is travelling.
Mình thực sự khâm phục Chip, đúng là 1 cô gái quá mạnh mẽ, dũng cảm và giỏi giang. Mình cũng đã từng rất muốn được đi vòng quanh thế giới như vậy nhưng nói thật là chả đủ dũng cảm. Khi đọc, mình như đang cùng Chíp đi Nepan, thăm Ai Cập và trải qua chiến sự Isaren vs Palestin (nói thật trước giờ mình cũng chẳng quan tâm tại sao 2 nước đó đánh nhau luôn nhưng sau khi đọc và tìm hiểu thêm về tôn giáo mới hiểu, để nói ai đúng ai sai thì k thể). Đặc biệt ấn tượng với Ấn độ, nơi được coi là 1 trong những cái nôi đầu tiên của văn minh loài người, nhưng không nghĩ Ấn độ có nhiều chỗ bẩn tới thế, đặc biệt là dong sông gì mà ngta đốt xác, tăm rửa, giặt rũ tất cả trên con sông đó ấy (quên tên rồi, ghê quá). Mình thực sự háo hức và như được sống cùng với cuộc phiêu lưu, những người bạn mà Chip gặp trên đường, khi vừa đọc xong tập 1 mình đã lao vào đọc tập 2 ngay mà chẳng kịp viếp cảm xúc lúc đó. Chip đi nhiều, gặp nhiều bạn, rất vui. Nhưng sau này khi nhớ lại những kỷ niệm đẹp đó, Chip vui nhưng Chip có buồn vì đã lâu rồi mình chưa được gặp lại những người bạn đó không ?
“For Chip, on the day she turns 20: You are the bravest girl I’ve ever met. Go wherever you want to, but remember, traveling is not about where you are, but who you are with. From a person you met on the road Veera”
Đây là cuốn sách có ý nghĩa khá lớn đối với mình về nhiều mặt. - Hai cuốn Xách ba lô lên và đi đã khơi nguồn và chuẩn bị hành trang cho mình để thực hiện chuyến xuyên Việt hè năm hai. Bởi mình thực sự cảm thấy xấu hổ khi một cô gái (hồi ấy chị Chip bằng tuổi mình) đã đi khắp năm châu bốn bể, còn bản thân thì chưa đi hết Việt Nam. Và thế mình đã làm cho bằng được. - Đây cũng là cuốn khởi đâu cho thói quen đọc sách trở lại cho tuổi 20 của mình. Bởi trước giờ mình cũng có đọc sách, mà cả tháng mới đọc một cuốn, mà toàn mấy cuốn nuốt không nổi luôn ý. Và giờ thì sao, tuần nào mình chả đọc một cuốn, mà toàn sách hay không nữa chứ. Thích thật.
Có khá nhiều bạn trẻ, thậm chí bạn già bàn tán và ném đá Huyền Chip vì không tin một cô gái bé nhỏ ấy có thể thực hiện những chuyến đi hết nước này tới nước khác mà với số tiền rẻ mạt, chỉ bằng một chuyến holiday của họ. Mình chỉ biết cười nhạt vào họ thôi, những người không bao giờ dám đi du lịch bụi bao giờ, chỉ ở nhà gõ bàn phím cạch cạch và họ tưởng là họ biết tất cả cơ đấy.
Hi vọng một ngày nào đó, mình sẽ thực hiện những chuyến phiêu lưu tới nhiều miền đất mới hơn nữa.
Ghé thăm những bình luận và quan điểm của mình tại Thư viện Thảo Điền nhé https://thuvienthaodien.wordpress.com/ --------------- XÁCH BA LÔ LÊN VÀ ĐI - TẬP 1: CHÂU Á LÀ NHÀ. ĐỪNG KHÓC! (2012) Tác giả: Huyền Chip Quận 2, 28/06/2016 Đánh giá: 9/10 điểm
Đọc cuốn này từ hồi nó nổi, bây giờ mới review lại quả thực ko nhớ nhiều được nội dung. Nhớ nhất câu nói là "Ngươi lạ ngay kể cả là người xấu thì hầu hết thời gian họ là người tốt" vì phần nào nó thay đổi quan điểm của mình. Từ chỗ suy nghĩ kiểu nhị phân (tốt-xấu, đúng-sai) sang chỗ suy nghĩ theo khoảng (spectrum) kiểu có 2 thái cực và hầu hết mọi thứ nằm ở khoảng giữa. Bản thân mình không phải là người mê du lịch, ko sống theo phương châm "Xách ba lô lên và đi" vì cảm thấy giá trị của việc đi nhiều đang bị phóng đại lên và ko phù hợp với cá nhân mình. Tuy nhiên lâu lâu đi đến một nơi lạ nhưng an toàn và ko ai quen biết và yên ả và gần thiên nhiên tuyệt đẹp cũng khá thoải mái.
Bản thân cuốn sách không có quá nhiều thứ có thể làm nức lòng dân phượt nhưng cũng đủ để khiến các bạn trẻ suốt đời chỉ gắn với máy tính có thể hướng lòng mình nghĩ xa, rộng hơn về thế giới bên ngoài. Đây chắc chắn chỉ đơn giản là cuốn sách để truyền cảm hứng, nhưng mình nghĩ như thế cũng đâu có hề gì, một giọng văn như thế dễ thương và nhẹ nhàng cùng nội dung và hình ảnh sinh động, vậy là đủ cho một buổi chiều rồi.
Là cuốn sách xê dịch đầu tiên mình đọc. Cảm ơn Huyền Chip đã truyền cho mình cảm hứng và lòng dũng cảm. Một quyển sách rất rất đáng đọc cho những người trẻ cần ước mơ và hành động vì ước mơ.
Sách là dạng "Nhật ký hành trình" nên tác giả có nói là chỉ để ghi lại những trải nghiệm, cảm xúc, những thứ bạn ấy thấy trong hành trình du lịch bụi thôi, không phải sách review hay "hướng dẫn du lịch", nên nếu bạn muốn du lịch 1 địa điểm nào đó thì không nên chỉ đọc vài trang của sách này mà hãy tìm hiểu qua các tài liệu khác nhé.
Điểm cộng: - Sách truyền cảm hứng tốt. Nói thật mình hơi anti kiểu "du lịch bụi" và cũng không thiện cảm với Huyền Chip lắm (nghe phốt nhiều quá), nhưng đọc sách xong cũng thấy thèm đi du lịch bụi, thèm cởi mở, thèm dũng cảm khám phá, trải nghiệm những thứ mới, thèm sống với ước mơ dù có thể hơi "điên rồ". - Văn chương câu cú viết khá đơn giản, dễ hiểu, không hoa mỹ. Chắc cũng do tác giả biết mình không giỏi văn vẻ nên chỉ nói ngắn gọn, vậy cũng tốt, ai đọc cũng hiểu, tốt hơn rất nhiều việc không có năng khiếu nhưng cố sức viết loạn cào cào đọc vừa ngang vừa khó hiểu.
Điểm trừ: - Phốt nào cũng nói đến, đầu tiên đó là sách thiếu đi "sự chân thực" mà 1 quyển nhật ký hành trình cần có, những "may mắn" tác giả gặp được hoàn toàn không giống "tình cờ" chút nào, tai nạn gãy ống đồng và sự phục hồi "phi khoa học", những nghi ngờ của truyền thông không được tác giả giải đáp thỏa đáng mà tìm cách né tránh, lấp liếm, vv, ... Mọi người đọc thêm bài "Tản mạn xung quanh xách ba lô lên và đi" sẽ rõ hơn. https://soha.vn/cu-dan-mang/vi-sao-xa... - Tác giả nói về việc "trốn vé" của mình và bạn đồng hành 1 cách thản nhiên, khâm phục và tự hào. Khỏi phải nói, đây là hành động phản cảm, thiếu tôn trọng nước sở tại và phạm luật không nên được thực hiện chứ chưa kể làm xong còn về viết sách khoe khoang. - Có nhiều người tỉnh táo đọc được các chi tiết quá "ảo diệu" thì biết cách chọn lọc, nhưng mình cũng biết có nhiều người tin hết và rất hâm mộ sách này, ước mơ, quyết tâm đi vòng quanh thế giới chỉ với 1 ít tiền như trong sách. Cá nhân mình thấy việc này khá nguy hiểm và nên được cảnh báo. - Nội dung sách khá hời hợt, 500 trang nhưng mình đọc xong thấy cái gì cũng lờ mờ, không nhớ được hay có ấn tượng đặc biệt với cái gì. Mình nghĩ mình nên tìm thêm những quyển sách về du lịch chất lượng hơn để đọc.
Ha ha mình rất muốn đến Nepal, Ấn Độ và Ai Cập, Israel, Palestine sau khi đọc cuốn sách. Thật tò mò. Sách hay, cách kể chuyện thật thú vị. Mình rất thích được nghe storytelling về hành trình khám phá thế giới từ chính một người Việt - tạo cảm giác rất gần gũi, thân thuộc :D Đọc nhiều sách của Huyen Chip, theo dõi hành trình của Huyen Chip, mình thấy người khác đã lớn lên như thế nào, khao khát ra ngoài như thế nào. Dù cho giọng văn mình thấy vẫn chưa chững chạc nhưng thực hay ho vì tạo cảm giác young, dumb and broke :D
cuốn sách thật là hay . đọc xong mình cảm thấy nhiều cảm xúc lắng động . cho mình một góc nhìn mới về thế giới xung quanh. về con người về cuộc sống về cách nhìn mới . thật tuyệt vời
“... Mọi người hay hỏi tôi quyết định đi "vòng quanh thế giới" như thế nào. Tôi chẳng quyết định. Khi bắt đầu đi, tôi mới chỉ là một con bé 19 tuổi không một xu dính túi, nói đi "vòng quanh thế giới" chỉ như một đứa trẻ con 5 tuổi nói với mẹ "lớn lên con muốn làm nhà du hành vũ trụ". Chuyến đi dài ngày này của tôi bắt đầu từ một chuyến đi ba ngày sang Brunei. Một giây phút nông nổi đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi từ khi đó... “
Đây là một cuốn sách truyền cảm hứng cho mình. Khát khao vươn ra thế giới, đi và trải nghiệm.
Cuốn sách là những dòng tâm sự, là những dòng nhật ký của Chip.
“Châu Á là nhà, đừng khóc” - đọc mà ngưỡng mộ Chip quá.
Mua quyển này từ 1/4/2014, thấy dừng lại vào 14/05/2017. Và hôm nay mình đã hoàn thành nó, cảm ơn speed reading
Cũng ráng đọc vì biết quyển này rất hot nhưng thật sự không nuốt nổi, quá nhiều chi tiết phi lý, miêu tả các chuyến đi thì hời hợt quá đỗi. Ráng kéo đến hơn 15% nhưng tới đoạn các bạn sư phụ trốn vé mà tác giả cực hâm mộ thì thôi không đọc nữa, có lẽ là do gu du lịch khác nhau. Mình du lịch đến nước bạn thì nên có một sự đóng góp dù ít ỏi để người ta còn có vốn mà trùng tu các di tích văn hoá danh lam thắng cảnh, chứ ai cũng thi nhau trốn vé thì thua.
Nói đi phải nói lại, mình vẫn rất ngưỡng mộ tinh thần của Chip, chỉ là quyển này không dành cho mình, thế thôi.
Tôi rất ghét cái quy trình quen thuộc là tốt nghiệp đại học => đi làm => lấy vợ => sinh con => già rồi khi đó nằm trên giường bệnh thấy hối tiếc ôi thời trẻ là cũng thích đi đây đó, thích làm nhạc sĩ, kĩ sư, thích đi du lịch vòng quanh thế giới, thích gặp nhiều người bạn mới, thích tìm hiểu văn hóa của các nên văn minh khác nhau, thích trải nghiệm, thích khám phá, thích những điều bất ngờ. Rồi tới đó tự hỏi trời ơi ta đã làm chi đời ta, ta đã phí hoài tuổi trẻ, ta hối hận quá rồi!!!
Xách ba lô lên và đi kể về cuộc hành trình của Huyền Chip khi đi khắp Á Châu từ Đông Nam á: Brunei, Mã Lai, Myanmar đến Ấn Độ - Nepal rồi xuyên qua Trung Đông: Ai Cập, Israel, Palestin. Trên suốt hành trình của mình, Huyền gặp không ít khó khăn từ mất thẻ tín dụng, hết visa, bị sàm sỡ, hãy không tìm được chỗ trọ khi ngày đã qua và màn đêm dần buông xuống, nhiều lúc muốn khóc nhưng nước mắt cứ chảy ngược vào trong... Nhưng trên khuôn mặt cô luôn là một nụ cười mãn nguyện, cười vì được thỏa chí đam mê, nụ cười vì gặp được những người bạn tốt, những người sau này giúp đỡ cô rất nhiều và giúp cô tìm đường, đi nhờ xe, ở qua đêm hay đi đến những buổi tiệc, những lễ hội sôi động, náo nhiệt,...
Sách cũng chia sẽ kinh nghiệm khi đi nước ngoài, chủ yêu là đi nhờ xe, truyền cảm hứng cho giới trẻ. Bước chân của Huyền khỏi đầu cho trào lưu trong giới trẻ Việt Nam: khát khao vươn ra thế giới, đi, học hỏi và trải ghiệm.
Còn vài ngày là thi đại học, đáng lẽ ra bây giờ trong lòng cũng phải bộn rộn lo lắng lắm vì chưa có gì chắc chắn cả. Cơ mà lỡ cuốn vào cuộc hành trình này, lỡ đi phải đi cho hết. Đọc hết cuốn sách cũng với tìm hiểu trên mạng, người viết cuốn sách này rất tài giỏi, kỹ năng xã hội, giao tiếp, ý chí, thần khí đều rất đáng ngưỡng mộ, phải nói quá giỏi so với độ tuổi của cô, đến nỗi nhiều người hẹp lượng không thể không có chút nghi ngờ về những gì cô ấy dã làm. Cuộc hành trình của Huyền Chip truyền động lực cho mình rất nhiều. Ngày xưa cứ vui vui là bỡn cợt " tao sẽ đi khắp thế giới", nhưng thực trong lòng chả tin là sẽ đi được. Bây giờ thì mình có thể tự tin khẳng định luôn "một ngày nào đó, khi đã sẵn sàng, tao sẽ đi thế giới " ( ai nghe mình nói câu này xong chắc chắn cũng sẽ trề môi kêu ảo tưởng chắc luôn). Tuy nhiên, khách quan mà nói cuốn sách viết chưa sâu sắc. Mọi thứ chỉ mới ở bề nổi nên nhiều câu chuyện chưa để lại ấn tượng nhiều. Anyway. 4 sao.
Mình đọc quyển sách này vào năm 1 đại học. Cốt truyện mới mẻ, tại thời điểm đấy hầu như đã ai đủ dũng cảm như Huyền để một mình "Xách ba lô lên và đi" (hoặc người ta có nhưng không đủ nhiệt huyết để viết lên những câu chuyện như Huyền). Mình tin là ai cũng cần những chuyến đi, đến một vùng đất mới, gặp những con người mới và cũng để làm mới bản thân, cứng cáp hơn chẳng hạn :)
Lớn hơn một chút, sau khi có chuyến du lịch một mình đến Malaysia vào mùa hè năm 4, mình lại càng yêu thích cuốn sách này hơn. Đúng vậy, "Châu Á là nhà. Đừng khóc".
Lần đầu tiên, em đọc quyển sách này là vào năm em học lớp 12. Đây là khoảng thời gian em nghĩ rất nhiều về tương lai, về định hướng nghề nghiệp,... Em đã suy nghĩ rất lâu về điều em thực sự yêu thích, thực sự muốn làm trong cuộc đời mình. Nhưng tất nhiên rồi, khi còn quá trẻ, chưa có nhiều trải nghiệm thực sự thì mấy ai trả lời được câu hỏi quan trọng về cuộc đời như thế chứ. Nên em chỉ biết cố gắng khám phá và trải nghiệm cuộc sống qua những trang sách. Và "Xách balo lên và đi" của chị Chip quả là những ấn tượng đầu đời không bao giờ phai trong em. Điều đầu tiên phải nói đến là văn phong của chị Chip quá xuất sắc. Đến bây giờ, tức là sau 3 năm kể từ lần đầu đọc sách của chị, em đã đọc thêm nhiều sách, nhiều thể loại khác nhau. Nhưng lối viết, câu từ, cách diễn đạt của chị vẫn là một trong những phong cách em yêu thích, ngưỡng mộ và đánh giá cao nhất. Câu chuyện của chị được kể rất chân thật, là một câu chuyện dài có liên kết, logic, và mang nhiều trải nghiệm thực tế; khiến người đọc dường như có thể hình dung được cả khung cảnh, không khí, tâm trạng của chị và cả những hình ảnh cũng như giọng nói của những con người mà chị tiếp xúc trong cả hảnh trình. Từ hành trình của một cô gái trẻ khá nổi loạn (nổi loạn thì mới giám một mình đi du lịch bụi như vậy), dám nghĩ, dám làm, giám trải nghiệm em đã có được những trải nghiệm hết sức thực tế, có được những bài học quý giá, cũng như hiểu hơn một chút về bản thân. Em thấy mình cũng rất yêu du lich, rất yêu việc khám phá, và trải nghiệm văn hóa. Bản thân cũng rất nổi loạn, đọc xong cuốn sách là chỉ muốn xách balo lên và đi luôn như lời tựa của cuốn sách. Trong người hừng hực khí thế nhưng rồi, lại chưa làm được gì, em cũng chưa có một chuyển đi bụi đúng nghĩa 1 lần trong đời. Bởi có cái gì đó dường đã níu chân em lại bởi những câu hỏi: "Muốn đi thì phải có tiền, không nhiều thì phải có ít, nhưng rồi tiền đâu ra?" ; "Đi một mình liệu mình có ổn không?" vì em là người hướng nội và khá nhạy cảm. Đi một mình thì không khỏi phải bắt chuyện tiếp xúc với người lạ nhưng nhưng những người hướng nội nhút nhát như em thì lại cảm thấy điều đó rất khó khăn. Đặc biệt là vì quá nhạy cảm nên khi gặp những người lạ thì rất khó để tin tưởng, chỉ một lời nói, hành động, cử chỉ nhỏ của họ là trong đầu em lập tức hiện lên hàng ngàn câu hỏi: "họ có ý gì?" ; "họ muốn hại mình ưu...?"; "mình làm như vậy có đúng không?"; "họ không nghĩ mình ngu ngốc chứ?" . Tựu chung lại thì có lẽ vấn đề cốt lõi là em chưa can đảm, dám nghĩ, dám làm được như chị Chip - một người em rất ngưỡng mộ. Đây hoàn toàn là vấn đề cá nhân và em hoàn toàn không đổ lỗi cho hoàn cảnh. Sau khi đọc xong cuốn tập 1, điều em không thể làm là xách balo lên và đi ngay ,nên em lại tiếp tục ngấu nghiến tập 2, và mong chờ tập 3 là trải nghiệm về Châu Mỹ. Tuy nhiên, vì một lí do nào đó tập 3 vẫn chưa ra đời. Có người nói là vì scadal, nhiều người cho rằng cuốn sách không chân thực, hư cấu,... Tuy nhiên, em vẫn tin đó là trải nghiệm thực tế, vì không thực tế thì làm sao có được những câu văn chân thực như thế cơ chứ. Mà nếu đó chỉ là sự hư cấu , mà có thể tô vẽ, kể chuyện miêu tả, biểu cảm chân thực một cách xuất sắc như vậy thì chẳng phải chị là quái kiệt sao. haha Lời cuối cùng, em xin chân thành cảm ơn chị Chip rất nhiều vì sự can đảm, vì sự liều lĩnh và cả vì sự giỏi giang của chị, đặc biệt là vì những cuốn sách hay, ý nghĩa và "chất ngất" của chị. Nó mang lại cho em và cho cộng đồng nhiều giá trị lắm chị có biết không?
Vậy là đã đọc tới trang sách cuối cùng trong toàn bộ hành trình đầy thú vị, rạo rực nhiệt huyết của "Xách ba lô lên và đi- Tập 1. Châu Á là nhà". Cảm ơn cô bé Huyền Chip, một cô bé 19, 20 tuổi, cái tuổi thật trẻ và thèm khát kiến thức thế giới mới ngoài kia. Huyền đã truyền cho tôi động lực, hy vọng, sự dũng cảm, máu lửa và cả niềm tin vào chính bản thân; bởi tôi biết, qua Xách ba lô lên và đi, những hành trình sắp tới của tôi là có thật, là những trải nghiệm thật vui xen lẫn khó khăn, lạc lõng bên cạnh những người bạn mới, là những ngày tôi được thỏa sức vẫy vùng nơi biển trời xa xôi, những khoảnh kh��c tôi chợt ngừng lại và chiêm nghiệm bao điều, với những người đi qua hành trình, hay rớt nước mắt khi muốn ôm lấy cả người bạn và cả mảnh đất đã gắn với tôi bao cảm xúc vui buồn. Tôi muốn đi, đơn giản là để thỏa mãn cái tôi đầy tò mò, khao khát những tri thức ngoài kia , để được tận mắt thấy, tài nghe, tay nắn, mũi ôm bụi đường, miệng nếm vị xứ người và cảm nhận tất cả bằng tấm lòng bao dung, trong sáng, bằng tâm hồn của một cô gái yêu văn hóa, lịch sử và con người nơi đặt chân tới. Ôi! Nghĩ đến thôi đã thấy thật rạo rực, có khi nào nếu tôi không quyết định lên đường sẽ thấy thật hối hận về sau? Về một tuổi trẻ thật nhiều mơ ước mà không nắm lấy ?
Huyền viết:" đây là một cuốn nhật kí hành trình", với nhưng người lữ hành như tôi tin tưởng, Xách ba lô lên và đi còn nhiều hơn thế. Cuốn sách đem lại thay đổi lớn về nhận thức và tư duy: 1. Điều đầu tiên nhất định phải kể đến đó là tinh thần thật máu lửa của Chip Một từ đủ diễn tả tất cả: CHÁYY ! Dũng cảm, liều lĩnh, chơi tới bến, nhiệt - những tính từ thật đẹp <3 2. Tư duy Từ sau khi đọc "Trái tim trên những con đường"- Mai Thanh Nga và đặc biệt " Xách ba lô lên và đi" của Chip, nhận thức và tư duy về việc đi đã thay đổi hẳn, thực tế hơn, cách Chip đi ra sao, ở lại một đất nước, kiếm việc, kiếm tiền để đi tiếp, cách Chip dùng CouchSurfing tìm host, tìm bạn lữ hành trên đường, tận dụng mạng xã hội để kiếm việc, bạn bè, mối quan hệ, hay mạnh dạn gọi thẳng lên đại sứ quán Việt, nhờ vậy được "ăn cơm nhờ". Một điều cần chú ý là xây dựng profile trên couch surfing thật chỉnh chu và tin tưởng, một blog ra hồn đề phòng trường hợp xin visa, trục trặc hay có cơ hội tới. 3. Niềm tin Đã đọc qua " Tuổi trẻ không hối tiếc" của Chip, sống đúng với tinh thần đó, tôi cực kì yêu thích chương cuối của cuốn sách: "Cháy". Mục 15, " Đi và sống", nói về mục đích của những chuyến đi mà tôi mê mẩn: - Đi để khám phá : đi 1 mình - Đi để học: mắt thấy, tai nghe - Đi để có thêm niềm tin vào cuộc sống: sự tử tế trên đường - Đi để hiểu hơn về sự chia ly: Trân trọng thời gian với những người yêu thương - Đi để dành thời gian bên những người yêu thương - Đi để đóng góp - Đi để công bằng với quê hương mình hơn Niềm tin được củng cố là những thứ vô giá giúp tôi sống và thêm yêu đời, vì tôi biết thế giới ngoài kia có kẻ muốn hại ta nhưng cũng có nhiều hơn sự tử tế, những người tốt trên hành trình. 4. Trải nghiệm thực Những gì Chip viết
XÁCH BA LÔ LÊN VÀ ĐI – Tập 1: Châu Á là nhà. Đừng khóc - Huyền Chip Kỷ niệm 2 năm ngày mua sách… Đây là một cuốn sách gây tranh cãi. Nếu search Xách ba lô lên và đi trên google, trang kết quả đầu tiên đập vào mắt người đọc vẫn hiện ra các titles báo tranh cãi về tính trung thực của cuốn sách. Ngày trước, hồi đọc được khoảng 1 nửa, mình cũng mất 1 đêm chỉ để đọc các tranh cãi liên quan, vì những nghi ngờ của mọi người, mình thấy… đúng. Chip gặp quá nhiều may mắn trong những chuyến đi của mình. Chip luôn đến nơi đúng vào 1 dịp lễ gì đó; tìm kiếm được 1 công việc tạm bợ tại đất nước trong chuyến đi của mình với mức thu nhập khá cao, một vài tình tiết hơi “ảo”, vân vân và mây mây. Tất nhiên, gạt đi những điều này (đáng nhẽ ra Chip không nên tự nhận đó là một cuốn Nhật ký hành trình mà chỉ nên gọi nó như 1 cuốn Hồi ký/Chuyện về những chuyến đi của mình để có thể cho vào những chi tiết tùy ý của mình mà chả sợ ai xăm xoi), đây là một cuốn sách hay về một thế giới hay ho và rộng lớn. Mình đã từng nghĩ dù có tiền mình cũng sẽ không bao giờ đi Ấn Độ, nhưng đọc những gì Chip viết, mình nhận ra Ấn Độ cũng có nhiều thứ hay ho và đặc sắc (tất nhiên, trừ nạn hiếp dâm). Mình cũng đọc và cảm nhận được nỗi vất vả cơ cực của những người lao động Việt Nam ở nước ngoài, những công việc vất vả, thậm chí bị khinh thường tại một quốc gia Đông Nam Á mà diện tích chưa bằng 1,8% nước mình. Văn phong của Chip dễ đọc, hài hước, đúng chất văn của một người trẻ. Câu chuyện chị kể như một người bạn đang ngồi kể lại cho ta về những trải nghiệm của người bạn ấy, gần gũi và dễ thấm. Và tạo rất nhiều động lực. Một điều thú vị là Chip viết về chuyến đi Myanmar của chị ấy khá hay. Nhưng điều làm mình muốn đến Myanmar lại là một người phản bác Chip. Chip kể về lần trốn vé ở Myanmar “Đáng lẽ chúng tôi phải mua vé giá $10 vào thăm cả khu chùa cổ. Nhưng chúng tôi không ai mua vé. Lý do không chỉ bởi chúng tôi muốn thử xem trốn vé như thế nào, mà còn bởi mọi người không muốn trả tiền cho Nhà nước Myanmar.” Và một ai đó đã nói về việc “Nhà nước Myanmar đã làm gì bạn mà bạn có thái độ như vậy? Nếu để họ đọc được thì họ sẽ nghĩ gì về người Việt Nam?” (đại ý như vậy, mình không nhớ chính xác nội dung). Và mình rất muốn đi Myanmar sau khi đọc những dòng đó. …Biết đâu sau này, mình cũng viết 1 cuốn sách, cho những chuyến đi của riêng mình